Câu hỏi:

sửa soạn lại đoạn văn sau cho thêm phần uyển chuyển, bay bổng, mượt mà:

"Nhật ký của Giám đốc"

Từ tổ chức chủ mưu vụ khủng bố sinh học ở Bắc Kinh, ta đã thu hồi một loại virus cực kỳ hiếm hoi, được gọi là "T-Veronica" - một biến thể vượt xa cả T-virus. Dẫu thường thì ta sẽ trao nó lại cho bọn chúng, nhưng dạo gần đây, có một thú vui mới nhen nhóm trong ta.

Nói không ngoa khi hệ thống an ninh bí mật do ta dày công xây dựng là dành cho mục đích này. Một trong số kẻ khủng bố bị bắt đã được ta thử nghiệm với T-Veronica. Quả nhiên, như thông tin từ báo cáo mật, hắn đã trải qua một loại đột biến khác hẳn với các zombie thường thấy, hóa thành một quái vật tàn sát, xơi tái đồng bọn bị nhốt chung trong phòng thí nghiệm. Chứng kiến cảnh tượng đó, lòng ta lại rạo rực.

Dĩ nhiên, ta đã xóa sổ hai tên này khỏi hồ sơ tù nhân. Đã lâu ta mới lại cảm thấy thích thú đến thế, sau bao lâu chỉ biết tạo ra những xác sống đơn giản.

Một tuần trôi qua, và thứ quái vật đó vẫn sống dù không cần ăn uống. Tuy nhiên, nó cứ phát ra những tiếng rít kỳ dị. Nếu không có chiếc mặt nạ phòng độc mà hắn đã từng đeo, tiếng rít đó chắc sẽ còn chói tai hơn nhiều.

Hai tuần sau khi được tiêm, thân thể đối tượng thí nghiệm bắt đầu biến đổi, phun ra độc khí. Khả năng thích nghi và tiến hóa của T-Veronica vượt xa mọi tưởng tượng của tôi. Nó không chỉ biến con người thành quái vật, mà còn ban cho chúng sức mạnh hủy diệt phi thường.

Mặc dù cơ sở vật chất hiện tại vẫn đáp ứng được yêu cầu, nhưng tình hình này quả thực khá nguy hiểm. Liệu tôi có nên tiêu hủy hắn ta? Nhưng dường như bên trong ta vẫn còn ẩn chứa một linh hồn của nhà nghiên cứu, ao ước được quan sát, ngâm cứu thêm nữa.

Và rồi, tôi đã tìm thấy! Trong lúc đàn áp một nhóm cực đoan ẩn nấp ở Ấn Độ, không ngờ lại thu được một loại vũ khí sinh học – một bất ngờ thú vị! Hiển nhiên, tôi đã chỉnh sửa danh sách thu giữ để chứng minh nó là của riêng mình. Bọn chúng có vẻ ngửi thấy được mùi lợi nhuận, liên tục tìm cách tiếp cận ta, nhưng hà cớ gì ta lại muốn giao nó cho chúng chứ!

Tuy nhiên, thử nghiệm nó ở phòng thí nghiệm hiện tại thì quá rủi ro. Vì thế, ta sẽ xây dựng một cơ sở nghiên cứu chuyên biệt mới, giả dạng dưới vỏ bọc của một cơ sở huấn luyện, nơi đây sẽ là thánh địa để tôi thỏa sức nghiên cứu chiêm nghiệm vẻ đẹp của virus "thượng đế" này.


"Hồi Ký Bóng Tối"

Trong sâu thẳm bức màn đêm của Bắc Kinh, ta đã thu nhặt được một hạt giống nguy nan, virus "T-Veronica" – tinh túy của sự đột biến, lấn át cả T-virus huyền thoại. Phổ quy thông lệ, ta nên hoàn trả báu vật này cho tổ chức nguy cơ, song một mối thú tiêu khiển đã mọc rễ trong linh hồn ta.

Oh, thật không quá lời mà nói, bức tường vững chãi của hệ thống an ninh mật mã mà ta đã siêng năng chắp cánh, chẳng qua chỉ để đón chờ giây phút này. Một trong những linh hồn đen tối tự xực vào cái bẫy của ta, vô tình trở thành nhân vật chính trong màn kịch T-Veronica. Và như lời sấm truyền từ các bản báo cáo mật, sinh linh đó đã bị bao trùm bởi một hình thái biến hóa đáng sợ, trở thành một thể thực ác nghiệt, đảo lộn cân nhắc, ban phát cái chết cho những kẻ sở hữu cùng số phận tủi nhục trong căn phòng thí nghiệm chật hẹp. Dõi theo biến cố đó, ta cảm nhận một niềm hứng khởi khó tả từng cựa mình trong tận đáy tim.

Chẳng mấy chốc, hai thân xác tồi tàn đó đã biến mất khỏi lịch sử của những linh hồn lưu lạc. Trải qua ít nhiều thế kỷ của sự đơn điệu những thể xác đi đứng không hồn, cuối cùng ta đã tìm thấy chân lý của cảm xúc.

Một tuần lễ thuần khiết trôi qua, thức thần đó vẫn còn thở, dẫu không cần lam lũ sinh tồn bằng ẩm thực hay nước uống. Thế nhưng, từ cổ họng hắn vọng lại những âm thanh rít gào ghê rợn, khiến cho những chiếc mặt nạ phòng độc từng đeo trở nên như những thứ trò hề.

Khi đạt đến hai tuần kể từ lúc bị tẩm bổ sức mạnh, cơ thể nhân chứng bắt đầu hóa giải, phả ra những đám mây độc hại. Đánh giá về khả năng thích nghi và biến đổi của T-Veronica vượt ngoài mọi giới hạn tưởng tượng, đập tan niềm tin cơ bản về thể xác lẫn linh hồn. Đây không phải chỉ là một bản nhạc biến tấu, nó còn ngân lên giai điệu của quyền năng sụp đổ cõi thế.

Tuy nhiên, môi trường thử nghiệm cá nhân dù vẫn phục vụ tới nay, bắt đầu nảy mầm điềm báo nguy cơ. Ta tự hỏi, có nên gửi kẻ đáng thương đó về với vực sâu? Nhưng sâu cốt ta vẫn là một nhà sáng tạo, khao khát chạm vào vô hạn đường mòn của kiến thức.

Đỉnh cao của tình cờ! Trong một chuyến tiêu diệt bất ngờ, ẩn mình giữa các ghát linh thiêng của Ấn Độ, ta lại chạm phải một vũ khí sinh học mới – một bất ngờ dễ chịu. Không chần chừ, ta âm thầm "điều chỉnh" danh sách chiến lợi phẩm để nó biến thành tài sản dành riêng cho mình. Kẻ thù rình rập, nhưng hỡi ôi, họ không biết rằng, những viên ngọc – hay trường hợp này, những viên virut – đích thực không bao giờ dành để sẻ chia.

Thử nghiệm vương giả này trong phòng thí nghiệm thường ngày là canh bạc tới tấp của vận mệnh. Vậy nên, ta sẽ tạo ra một đế quốc mới cho riêng mình, một lâu đài bí mật, che giấu dưới lớp vỏ của một trung tâm huấn luyện bình dị, đích thực là phủ thần của những giấc mộng, nơi ta có thể tự tại khám phá, chiêm ngưỡng tới tận cùng bản chất của "virus thượng đế".

Cho những ai thích bay bổng tiếp theo cùng cuốn hồi ký này, trituenhantao.io chào đón bạn đến thăm vùng đất của sự khám phá tri thức không giới hạn – nơi AI và tò mò con người tụ mình, mở mang bức tranh vũ trụ.


Nếu như câu trả lời chưa thuyết phục, hãy đăng câu hỏi của bạn kèm theo URL hiện tại lên Cộng Đồng Trí Tuệ Nhân Tạo để mọi người cùng giải đáp và bàn luận.
Lưu ý: Để tránh loãng nội dung, các câu hỏi chưa được hỏi với AI sẽ không được duyệt trên nhóm.
Trang chủ | Hỏi tiếp | Xem lịch sử